Nhiều ông đi mua sắm Tết với mục tiêu rõ ràng, danh sách gọn nhẹ, thời gian tối thiểu. Họ bước vào siêu thị với ánh mắt sắc lẹm chỉ để giải quyết công việc. Đi thẳng tới kệ hàng, cầm đúng nhãn hiệu quen thuộc, không so sánh quá ba giây, không cầm lên đặt xuống. Với họ, thiếu gì cũng được, nhưng không thể thiếu rượu, bia và đồ mồi. Tết là dịp để tranh thủ nghỉ, tranh thủ “nhâm nhi” bù cho cả năm chạy xe tối ngày, làm ăn quần quật. Đàn ông mua sắm bằng logic công năng: Mua để dùng.
Nhưng các bà thì ở một thái cực hoàn toàn khác. Đi chợ Tết, phụ nữ không chỉ hỏi giá, mà còn quan tâm đến chuyện màu sắc, sức hấp dẫn, cái lạ của loại đồ. Họ có thể đứng lặng đi mười phút chỉ để phân vân giữa hai loại hạt dưa, không phải vì đắt rẻ mà vì phân vân xem hạt dưa màu nào sẽ nổi hơn dưới ánh đèn phòng khách.
Chiều qua siêu thị, bạn thấy có đôi vợ chồng cùng đi sắm Tết. Anh chồng nhấc một bộ bát đĩa trắng tinh, hỏi nhanh: “Cái này được chưa em? Rẻ, bền, sạch”. Chị vợ nhìn qua rồi lắc đầu: “Trắng quá nhìn lạnh lẽo lắm anh. Phải chọn bộ có viền chỉ vàng này, cúng đêm Giao thừa nhìn nó mới ấm chân nhang, mới có lộc”. Anh chồng gật gù nghe vợ nhưng còn nói cố một câu: “Đúng là đàn bà cứ hay vẽ chuyện”.
남자가 "필요한가요?"라고 묻습니다. 여자가 "필요하지 않나요?"라고 묻습니다. "필요함"은 삶을 유지하기 위한 최소한의 수준입니다. "필요함"은 불완전함에 대한 느낌입니다. 그리고 설날은 결국 이성보다는 감정의 계절입니다.
Cũng vì thế mà phụ nữ hay... mua dư. Dư mấy gói kẹo, hộp bánh, dư thùng bia, dư cả những món phòng khi khách đột xuất. Đàn ông nhìn đống đồ chất cao như núi, lắc đầu, lẩm bẩm: Ai ăn cho hết? Còn phụ nữ chỉ cười: Tết mà, thà thừa còn hơn để khách đến nhà mà thiếu!
그 말 뒤에는 묵묵한 걱정이 있습니다. 자신이 충분히 세심하지 못할까 봐, 가족의 설날이 대충대충, 임시변통처럼 보일까 봐. 왜냐하면 1년 내내 아무리 힘들어도 설날은 여전히 풍족하고 따뜻해야 하기 때문입니다.
Hóa ra, phụ nữ không mua sắm cho họ. Họ mua sự an tâm cho chồng, mua niềm vui cho con và mua cái “thể diện” ấm êm cho cả dòng họ. Và đàn ông nên biết ơn những sự “vẽ chuyện” đáng yêu ấy, bởi nếu thiếu đi sự chi li của họ, Tết sẽ chỉ còn là những ngày nghỉ lịch trình khô khốc, thay vì là một mùa đoàn viên nồng ấm nghĩa tình.